Tâm sự
Bí mật của tôi
Đây là một số bí mật mà tôi chỉ giữ cho riêng mình, đôi khi có vô tình nói ra một chút, nhưng tôi vẫn luôn giữ lại một phần.
•➤ Ngọc, đây là bức tâm thư tôi gửi cho bà, hãy đọc và giữ kín cho riêng mình.
Gia đình tôi không hạnh phúc như bên ngoài của nó, có thể bạn thấy là một gia đình thương yêu con cái và đầm ấm chan hoà, nhưng không, bên trong là đầy những phong ba bão táp và sóng gió, ba mẹ tôi gần như ngày nào cũng cãi nhau, gần như ngày nào tôi cũng nghe những lời văng tục, chửi bới, ngay cả mở cửa buổi sáng chưa kịp làm gì đã nghe nhà hàng xóm kế bên có mấy chú uống quán nước nhỏ cứ câu cửa miệng đều là: "Đm...". Tôi cứ phải làm ngơ, giả như không hiểu bọn họ nói gì, phải hiểu rằng, điều này xảy ra thường xuyên khi tôi còn bé tẹo cho tới nay đều không thay đổi, nhìn ông Hào cùng xóm là biết, nếu như hồi xưa tôi thật sự ngây thơ trong sáng thì cũng bị mấy đứa cùng xóm với mấy người hàng xóm đảo điên đến đục ngầu và hắc ám, rất đáng sợ, đối với một đứa như tôi, nhiều lúc tôi ám ảnh đến đâm ra sợ hãi mỗi khi nghe người ta chửi nhau. Nhà tôi bất hoà, cha thì rượu chè, mẹ thì hay bắt lỗi, lải nhải cãi lộn với cha, hơn nữa nhà nội tôi vốn rất tâm linh, chuyện này ông bà đều nói cho mẹ biết, thế là ngày nào mẹ cứ lải nhải mãi một câu: "...Thiếu nợ phải trả..." cùng với một đống lời chửi thề. Tôi nghe đến mòn tai, đến không còn phản ứng, cứ như nếu mẹ tôi không chửi thì hẳn là bị giả mạo á. Gia đình tôi nhiều lần muốn li hôn, nhưng đều đứt quãng giữa chừng. Đến đây thôi. Thật ra thì tôi cảm thấy mình không có tình cảm gì thật sự đặc biệt với gia đình, tựa như phù du bọt biển thôi, mặc dù cho gia đình nuôi và cưng chiều tôi từng tí một, nhưng đáng tiếc, có lẽ tôi là người vô cảm, sinh ra là để làm tổn thương người khác, tôi ước gì gia đình sẽ không nuông chiều tôi như vậy, ít ra, tôi có thể biết tự mình làm cho mình, chuyện gì cũng biết một ít. Đôi khi sung sướng quá không tốt, cảm giác đó khiến con người trầm mê, thay đổi cả một cuộc đời. Cả tôi và anh tôi đều giống như nhau, trở nên con hư cả, anh hai và tôi không nói chuyện nhiều với nhau, chả bù cho anh người ta, anh tôi tôi biết ảnh thương thì có thương, nhưng quả nhiên, cả hai đều lạnh nhạt, vô tình thì đối với anh em đều vậy thôi. Hạnh phúc nhiều lúc tôi không biết nó là gì, đôi khi chỉ là vài lần anh nói chuyện với tôi và chọc cho tôi tức mà vui, điều đó tốt hơn rất nhiều so với khi hai anh em đối mặt mà chẳng nói tiếng nào. Vì vậy nhiều lúc tôi ghen tị, tôi đố kị cái bầu không khí tuyệt vời kia của hai anh em bà Ngân, tôi biết là rất xấu xa nhưng tôi cũng đã từng ao ước được như vậy, tôi vốn chẳng tốt lành gì như vẻ ngoài, tôi dễ bị lợi dụng, khờ, và thường hay nghĩ xấu cho người khác.
Lúc mới tiếp xúc bà Ngân, tôi rất ghen tị, chính là tôi không nói, bả đối với tôi thế nào thì tôi cũng đối thế, nhiều lúc tôi cảm thấy tôi bị "lợi dụng" bởi bả, không biết là do tâm tính xấu của tôi hay là do gì khác, tôi vẫn vui vẻ, nhưng bên trong tôi thậm chí là khi đó, tôi ghét. Rất xấu đúng không? Tôi biết mà. Tôi ích kĩ nhiều lắm, tôi không muốn sẻ chia với ai cả. Bà Ngân đối với tôi bả bảo tôi là "bạn thân", nhưng lúc đó dường như tôi cũng chưa muốn tới bước đó, nhưng tôi đã xác nhận là tôi phải trở thành "bạn thân" ấy, tôi chỉ muốn đùa một chút thôi, vậy mà bà ấy cũng làm quá lên, và chối đi những lời trả lời của tôi, đối với tôi bà cũng hiểu được phần nào, thể hiện tình cảm trong tôi rối rắm và phức tạp lắm. Quá khứ của tôi từng bị xa lánh, nên tôi trở nên một điều gì đó rất kì hoặc, tôi không thể nói lên tình cảm một cách bình thường như bao bạn bè khác, cũng như đã ăn mòn đi tấm chân thành khắc cốt ghi tâm của tôi. Tôi đã từng ích kĩ tới nỗi biết cũng giả vờ không chỉ, có những lưu ta tôi không muốn nói, thế đấy. Tôi ít nói và không muốn chia sẻ kiến thức của mình nhiều với ai cả, vì vậy mà tôi với bả thường giận nhau, tôi lúc đó dường như thấy được rất nhiều mặt trái của mình, cũng như cách mà người khác bỏ rơi tôi như chính tôi đã từng bị, đúng, tôi quá khờ để rồi trải qua những lần bị lợi dụng, bỏ qua những người bạn tốt, nhiều lúc tôi muốn nói chuyện với nó nhưng nó luôn lảng đi, như né tránh. Con người trải qua thời gian sẽ trở nên lạnh nhạt với nhau, như vậy sao? Thật ra tôi vẫn luôn muốn trò chuyện với nó, mặt dày đến chơi nhà nó ăn trực nhà nó nhiều hôm. Hồi xưa đã từng thân như chị em ruột, nay xa lạ đến ngỡ ngàng, tôi không trách nó, tôi chỉ tiếc cho một tình bạn quá đỗi đẹp đẽ ấy. Trở về với việc giận nhau, tôi cảm thấy lạc lõng và chua chát, tôi cũng tự cười vào mặt tôi, "Tôi biết tôi sai nhưng tôi lại không có đủ chín chắn để nhận lỗi, tôi là thứ người đáng để vứt bỏ nhất". Mối quan hệ cứ tưởng đi vào bế tắc, nhưng nó vẫn duy trì. Tuy nhiên tôi mệt mỏi, khi phải cẩn trọng mọi lời nói, hành động, cử chỉ để cho người ta không giận mình, phải cố dỗ dành khi người ta buồn không biết vì lí do gì, cũng có những lúc giận rất vô lí nhưng tôi bực bội nên lại rạn vỡ, nhiều lúc khi làm quá mọi chuyện lên, tôi khó chịu và căng thẳng. Tôi kết bạn không phải để chiều lòng người ta, nhưng người ta thành tâm đối xử với mình thì mình cố đặt mình để đối xử với người ta như thế, cho dù như thế nào đi nữa... Có những lúc tôi nghĩ tính tôi như vậy rõ ràng nếu đặt lẻ trong sách chính là nhân vật phản diện, vật hi sinh đá kê chân cho nhân vật chính, còn Ngân Hân - tiêu biểu của những nhân vật nữ chính, dương quang sáng lạng, xinh đẹp, học giỏi, hoà đồng, nhiều người theo đuổi... cách nhau tầng tầng địa vị mà vẫn được người ta nhìn tới, vẫn được người ta dành tình cảm và trân trọng, tôi đã tự đặt câu hỏi: Liệu mình có xứng đáng không? Chả chăm chỉ học hành như người ta, tư duy chả cao siêu như vậy, chả khéo tay lễ phép như người ta, cũng không có ích cho xã hội như người ta, chả dễ nhìn càng là thứ hay ganh tị, có lẽ rằng, tôi đứng bên họ chỉ để làm nổi bật họ lên thôi... Bà có cảm thấy thế không?
Âu cũng là kết quả của việc được cảm hoá dài lâu, hiện tại quan hệ của tôi với bắt rất tốt, tôi thật tâm với bả, gì bó chi cũng là 0.9% trong đấy thôi nhé! Bà ấy đem lại cho tôi những trải nghiệm mới và giúp tôi tự tin hơn, nói chuyện nhiều hơn và gần gũi hơn với mọi người, những người tôi đã tiếp xúc đều khiến tôi thêm một phần tự tin, bà ấy cho tôi rất nhiều. Tôi rất biết ơn và trân trọng điều đó với ý nghĩa chân thành của tình bạn.
Tôi đối với bà, nói thật, tôi không kết bạn để lợi dụng bà, cũng không hề có ý nghĩ ích kĩ đối với bà, bà tôn trọng và làm tôi rất ngưỡng mộ, tôi thích những điều bà làm, không biết vì lí do gì tôi rất có hảo cảm ngay từ khi gặp mặt bà... Thật đấy, tôi không dối lừa đâu nhé! Có lẽ Ngân là người tôi gắn bó nhiều nhất, một ít trong đó cũng có hơi gượng ép, nhưng chỉ một ít thôi, nhé?! Nhưng bà lại là người tôi tin tưởng và rất muốn ở bên cạnh, bà không cần tôi chiều theo ý bà, tự do ở bên và hiểu cho tôi dù cho bà hiểu về quá khứ của tôi. Tôi thành tâm thành ý.
Bà Diễm, tôi sẽ không không thích bà ấy, mặc cho bà ấy có hơi ảo tưởng, nhưng tốt thì là tốt thật. Và tật xấu của tôi tái phát, ai tốt với tôi, tôi... có chút lợi dụng họ. Tôi bị những tư lợi ích kĩ đó xâm nhập và đảo điên. Nhưng tôi không phải là như thế, tôi giúp đỡ nhưng lại bị hai người, nhất là bà Ngân... ừm, có lẽ, là ghét bỏ. Bà ấy không thích việc bà ấy bị lừa dối, có lẽ tại vì bà ấy chưa trải qua nhiều, nhưng tôi thì nhiều rồi, quen rồi. Khi ai đó thất vọng về tôi, tôi tự dằn vặt mình. Tôi không nói gì cả và chỉ tự hại mình thôi, tôi biết tôi ngu ngốc, cứng đầu và cộc lốc, nhưng tôi cũng có tự trọng và danh dự, tôi cũng có niềm tin nhưng càng nhiều là tự ti về bản thân mình.
Tôi lạc lối giữa mọi thứ và ngày càng hắc hoá, tôi sợ sự tổn thương sẽ xảy ra đối với ai đó khi họ tin tưởng và yêu thương tôi, tôi sợ, nên tôi ít nói và không tiếp xúc nhiều, tôi sợ nên tôi co rút mình khỏi xã hội, sống khép kín với những khó khăn và khao khát thầm kín trong lòng.
Sống lâu rồi, sẽ hình thành bản năng.
Đơn độc khiến tôi gục ngã, cảm ơn mọi người vì đã vực tôi dậy, tôi xin thật lòng yêu mến và tôn trọng mọi người.
Thân, Linh.